TÙY BÚT CHO HUY

Huy yêu dấu,

Đôi lúc em ngồi ngẩn ngơ nhớ lại kỷ niệm xưa. Rồi mân mê đôi tay gầy trong sợi tóc. Ngày tháng qua, không biết bao nhiêu mùa lá vàng rơi ngoài ngõ, không biết đã bao nhiêu lần em đón bắt những giọt nắng hanh vàng. Ngày tháng võ vàng cứ trôi qua thật nhanh làm em thấy bất lực, thấy giận hờn vu vơ như lần Huy bảo sẽ đi xa. Đời người đối với em như những lần nhặt lá vàng rơi ngoài ngõ, cứ ngắm nhìn chiếc lá ví những đường gân lá chằng chịt là những nhánh chia phôi. Em cũng không nhớ nổi mình dã di qua mấy lần chia tay, thế mà sao em vẫn không tự chuẩn bị cho mình một lớp vỏ cứng rắn để chấp nhận đau thương! Nhớ ngày rời Việt Nam, Ba cười nhìn em, nụ cười của ba vẫn còn tự tin lắm, ba khẽ bảo “cố gắng lên con gái của Ba”, rồi cái vẫy tay cuối cùng hụt hẫng, em dã cố thu vào tim em hình bóng của Mẹ, của Nội, nhòe nhoẹt trong màn mưa. Mưa Việt Nam đó Huy có nhớ không? Ở đây, mưa cũng có mưa, nhưng chỉ vài bận thôi, cứ mỗi lần mưa xuống, em chỉ muốn ngồi bên thềm cửa nhìn mưa, bởi vì em sợ nó sẽ ngưng trong chút lát. Không như bên mình, mưa hoài mưa hủy, mưa mềm cả đất, mưa ướt cả lòng người, mưa xuống để bác nông phu mặt mày hớn hở sung sướng ngắm đám mạ đang mơn mởn lớn, mưa cho chiếc lu đầy nước cho mẹ già nấu nồi cơm trắng nuôi con nhỏ, mưa cho anh lính trẻ ngồi đếm giọt nước động trên nón sắt như đếm từng ngày chinh chiến quê hương, mưa cho những cô con gái dậy thì e thẹn bên chiếc nón lá, trốn những giọt mưa vô tình đọng trên mái tóc, như trốn ánh mắt nhìn trìu mến của ai kia? Huy biết không, từ dạo em biết yêu mưa cũng đã làm cho em bắt đầu thấy tim mình nao nao mỗi khi nghe nhắc đến hai chữ “quê hương“. Em chẳng biết quê hương là chi, nó trừu tượng quá thì làm sao cái trí óc nhỏ xíu này cứ mãi bối rối mỗi khi đi tìm định nghĩa của nó. Huy ơi, tuổi trẻ của anh là những ước mơ bị dập tắt bởi những người lớn vô tâm, tuổi trẻ của em là những hoang mang thổn thức cho những người cùng chung một dòng máu Việt đang chịu dựng những khổ sở, đau thương. Hình như em yêu quê hương từ những đổ vỡ hoang tàn đó, em ngờ ngợ cảm thấy cái kiếp làm người Việt Nam, như em, như Huy, sinh ra là để yêu và để khổ.

Huy dấu ái, chiến tranh có thể dập vùi quê hương nghèo đó, có thể giết lần mòn những người Việt nhỏ bé. . .thế mà mình vẫn sống, vẩn trưởng thành trong nỗi khổ triền miên. . . ở một góc của trái đất thật khiêm nhường. Có bao giờ em nghĩ đến những điều phức tạp đâu? Vậy mà tự nhiên em phải hiện diện giữa chốn xa lạ này, phải bó thân, lủi thủi, phải tập ăn, tập nói, tập cười, tập sống cho giống người xứ lạ. Một lần đổi dời đã mang cho em quá nhiều mất mát. Quê hương mình gầy guộc, em nhớ ngày xưa Nội hay ru hò câu “quê em nghèo lắm ai ơi, Đông thì thiếu áo, Hè thì thiếu ăn”, dạo đó em còn bé quá, bây chừ em mới hiểu. Nội thương xứ Huế lắm, Nội sinh trưởng ở đó mà, rồi Ôn mất, cũng tại bởi chiến tranh ác nghiệt. Nội về ở với Ba để em được hưởng những ngày thân ái lớn lên có Nội. Vậy mà ngày Nội mất, em dã không được nhìn thấy Nội, không được tiễn đưa Nội đến nơi cuối cùng yên nghỉ, chỉ mảnh tang đen em mang trên áo, chỉ những giọt nước mắt cho Nội ở một xứ xa xôi này, và em dã khóc như mưa trên nước Việt, Huy biết không anh.

Bây giờ trời vào thu rồi, có gió vàng lá rụng... trời mùa thu, buồn tênh trong tiếng thở dài của gió và những chiếc lá mê mẩn hát điệu luân vũ cuối cùng trước khi trở về với đất. Bao nhiêu mùa thu đến rồi đi, bao nhiêu lần em tưởng mình ngã quị, rồi nhớ lời ba dặn lúc chia tay “cố gắng lên con gái của Ba”dã giúp em như đám mạ non đến ngày kết lúa, như bát cơm ngon mẹ già nấu cho con nhỏ. Em đã trưởng thành giữa dòng đời đầy xa lạ, em đã đứng vững qua những sầu đau, để cho Ba hãnh diện con gái của Ba. Huy yêu dấu, có bao giờ lá vàng hết rụng? Cuộc đời thôi những phút chia phôi thương tiếc? Đến bao giờ những cánh chim câu trắng đã có lần làm tổ trên cành yêu thương nơi xứ hiền hòa mới tìm về được tổ củ. Đến bao giờ những mái tranh nghèo sẽ không còn bị dột nát? Đến bao giờ Huy mới về thăm Ba Má, để ôm lấy vai gẫy của Má và dáng tiều tụy của Ba? Và em mới gặp lại Ba yêu quí, để nghe Mẹ tỉ tê lời nhớ lời thương?

Huy yêu dấu,

Hạnh phúc của em tầm thường nhưng cũng rất mong manh như những giọt bọt bóng mưa trong suốt. Ngày xưa đó em hồn nhiên đếm bọt bóng vỡ trước sân mỗi khi trời mưa đổ. Bây chừ, em sợ phải nhìn những bọt bóng vỡ, sợ hạnh phúc nhỏ nhoi rồi sẽ tan biến theo hư không. Huy ơi, em nhặt lá vàng rơi như cất yêu thương vào trong tủ kín, em đếm những chiếc lá vàng rơi là đếm những thương yêu trong muôn vàn thương nhớ. Em đếm thương yêu gởi qua làm quà cho Huy, gởi về cho Ba Mẹ, cho thầy cô, cho bạn bè, và cho quê hương rách nát tả tơi đã một lần nhìn em chào đời và sẽ một đời nuôi em lớn lên trong thương yêu và mong ước.

Hoài Bảo Anh Thư