THƠ VĂN

Thơ VŨ VĂN XUẤT

Lá thu vàng đâu vàng mãi áo Sa Di

Trăng buồn đi mặc dòng sông bên triền núi
Trong biển sầu một mình Ai nỗi quạnh hiu
Thôi đừng tiếc mãi Tình trần như thị
Hương phai tàn và như thế sắc tàn phai 
Chưa về núí tìm Sư Già quét buị
Phố phường còn Thánh Nữ với ngày vui
Sân đình buồn thiu giữa lòng phố thị
Lá thu vàng đâu vàng mãi áo Sa Di


Xuất Vũ - 2014 Thu Paris


Ta về đợi anh đi

Âm thanh vỡ mộng hương trầm
Trầm hương mộng vỡ thanh âm diệu kỳ
Ta về đợi anh đi
Khói sông chờ sông khói
Trăm năm bõ một ngày
Tình bay rơi Tình lại
Buồn trông sóng ngàn khơi
Ðâu cánh buồn huyền thoại
Ðưa ta đến nơi Người 
Yêu thương đời khôn nguôi 
Trăng đi sȏng vỡ nụ cười
Mình đi ta lỡ một trời thương yêu


Xuất Vũ – 2014 Thu Paris
Bao giờ mây dừng lại

Bao giờ mây dừng lại
Sợi tόc gởi cho đời
Qua sông mưa ngâu gọi
Về đây nhé Tình ơi

Sương rơi mờ phố thị
Đâu phải bởi Em đi
Lên non tìm biển muối
Sưởi ấm lại đôi vai

Phút giây nào thơ dại
Khăn áo cởi cho Người
Nụ cười trong đêm hội
Cό còn vọng trên môi

Phù du ơi ngừng lại
Cho cơn mộng rong chơi
Cơn say sầu vạn kỷ
Thiên thần có buồn đi
 
Xuất Vũ, Paris 25 Décembre  2013

Em Về

Từ ngày Em  xa  núi
Mây núi  đợi Em về
Ngậm ngùi rơi mưa bụi
Quạnh hiu một thân tre

Khói hương mờ suối lệ
Sương trắng bạc khăn sầu
Hương trầm vương áo lễ
Em về khuất nơi đâu

Giữa bể dâu khe suối
Dưới bờ bụi cò ke
Đền đài hay cát bụi
Hương trầm lạc cơn mê
 
Khói hương mờ suối lệ
Sương trắng bạc khăn sầu
Hương trầm vương áo lễ
Em về khuất nơi đâu

Tháng 11/2013
Phương Trời Nào Em Bỏ

Phương trời nào Em bỏ
Hò hẹn cuối bờ sông
Ừ thôi thì đã lỡ
Ôm cơn mộng chờ trông 

Nói gì cho sóng nhớ
Gọi nắng sưởi ngày đông
Phượng đơm bông ngoài ngõ
Em về có còn không

Tháng 11/2013

Mơ rằng bán được cơn mơ

Nhớ hôm nào Em im ngồi đây đó
Mặc dòng sông ngây ngất với bờ sông
Rồi trở lại yên nằm nghe lá thở
Ngắm vô thường trôi bàng bạc hư không

Tình trần vương gót son hồng
Quàng vai chú Tiểu khóc ròng ngây thơ
Mơ rằng bán được cơn mơ
Cho Sư hết hững hờ chờ Ni Cô


Tháng 9, 2013

Như Tình

Dang tay trần Em chào thu về muộn
Vén tóc hương trầm mây bàng bạc trên vai
Môi quyến rũ tình ơi xin dừng lại
Này tình em như sữa mẹ sương mai

Ðôi mắt biếc tình nồng phút giây thơ dại
Em vội vàng và ta lại vội vàng hơn
Sao ta vẫn vu vơ chưa bao giờ lớn
Quên gánh nợ sơn hà lầm lạc rong chơi

Tháng 9, 2012

Không đề 1

Ðêm yên sóng thuyền say trôi ngàn dặm
Lời ru tình tình chìm đắm chiêm bao
Thuyền trôi khuất biến đời thành bến vắng
Chờ bên sông sương tuyết bạc mái đầu

Khơi đốm lửa gom lá vàng trong tĩnh lặng
Ta đi hoang từng cơn mộng đã từ lâu
Sao vẫn hẹn bày cuộc chơi dầm mưa nắng
Treo tang bồng trên ngọn sóng biển dâu

Tháng 9, 2012

Không đề 2

Nến hiu hắt xuyên qua mành trăng thu lạnh
Mây thu dừng trên tóc trắng bạc đời nhau
Môi khao khát uống cạn rồi chén đắng
Vị hương nồng trên đọt lá sầu đâu

Tình như nến trước mưa thu hiu quạnh
Người về đâu còn ta ở nơi đâu
Thôi đừng nhé tình ơi bây giờ vạn dặm
Vẫn yêu người từ thưở quế nhớ rừng sâu

Tháng 9, 2012

 

Nắng Nguyệt Mưa Mây

Chăn gối đêm hoang tình thơ nàng viết
Phấn son thừa giả biệt háng lưng vai
Còn gì không ngoài hương trầm vọng lại
Nụ cười Em và khổ hạnh đắng cay

Ngủ mê nắng Nguyệt mưa Mây
Ngày mai mùng mấy ngất ngây nhớ Mình
Trôi bay chăn gối cuộc tình
Thức mây mù mịt Sân đình Rừng Si

Paris tháng 10, 2009

Tình trần

Em đi chú tiểu buồn thiu
Con sông ngừng hát quạnh hiu bến bờ

Chân Em mỏi sân đình là quán trọ
Em sang sông sư cởi áo chèo đò
Sương là Em, anh nghiêng mình hóa cỏ
Phù du ơi nghe sóng vổ vô bờ

Gót son ngày ấy ngây thơ
Bây giờ vó ngựa bụi mờ chân mây

Ðêm im vắng sông uốn mình thủ thỉ
Trăng buồn đi, tình có bỏ ta đi
Trên đồi hoang đàn bò đôi mắt dại
Ta thẩn thờ bươm bướm ngẩn ngơ bay

Vuốt ve từng cọng cỏ dài
Ðo thời gian đọng gót hài bờ mi 

Thở đi Em đường trần xin dừng lại
Bỏ buồn vui vào thiền định rong chơi
Bên dòng sông nơi này và mãi mãi
Trông chờ Em và chú tiểu cưỡi trâu về

Paris, tháng 10, 2009

Như Thân Củi Khô

Cây khô từ bỏ rừng
Theo sông về cội nguồn
Lênh đênh ra biển rộng.
Giòng đời như nhánh sông
Tìm đường về chốn không
Phù vân giăng kín Trường Sơn
Mây mưa mù mịt cát cồn trùng dương
Vô thường cuồn cuộn trôi.
Hat muốí trên đỉnh đồi
Mưa hoá thân làm tuyết trắng
Giọt sương biến thành đá băng
Ngủ quên bến đò hoang vắng
Tàn úa mấy vầng trăng
Sông Seine gợn sóng nỗi buồn
Ru người vào cửa không, nguồn cội không
Hương cười môi mắt sen nồng
Mộng là thân Củi bềnh bồng gót son

Paris, tháng 5, 2005