THƠ VĂN

Thơ VIỆT HẢI (5)

MY WHITE KITTY

(Gửi Diễm Xưa)

Bên anh đã có con mèo,
Hôm nay mèo trắng đi theo mộng tình,
Bây giờ sáng sớm bình minh,
Bình minh rạng rỡ cho mình đẹp đôi,
Khi nào mèo trắng lên ngôi,
Lên ngôi tình ái cho môi nồng nàn,
Cho mèo giầc ngủ miên man,
Để anh dỗ giấc cho nàng sweet dream.

CHIỀU TRÊN BIỂN VẮNG

Biển xanh thấp thoáng ngoài khơi,
Hải âu lượn cánh chân trời xa xăm,
Sóng xô gành đá ì ầm,
Dừa xanh vi vút giao âm nhiệm màu,
Bước trên nền cát trắng phau,
Lả lơi hàng liễu rì rào đong đưa,
Sóng ơi, sóng vỗ thi đua,
Tiết trời nắng hạ giao mùa nghỉ ngơi,
Hồn tôi hưởng thú thảnh thơi,
Chiều trên biển vắng tuyệt vời tâm tư.

NHƯ CHÚT HƯƠNG XƯA

Còn đây là bóng người thương,
Hoàng hôn che phủ con đường chiều xưa,
Công viên ghế đá lưa thưa,
Tâm tư lắng đọng dáng xưa em ngồi,
Một mình ở chốn đơn côi,
Ngàn thông réo rắt bồi hồi vấn vương,
Chim trời vụt cánh bốn phương,
Nụ hoa chớm nở chút hương ngọt ngào,
Nhớ nhung còn đó thuở nào,
Cuộc đời phút chốc đi vào hư không,
Dường như trời đã cuối đông,
Tiết xuân len lén nỗi lòng buồn tênh.

TÌNH TÔI VỚI NÀNG

(Hoạ thơ Nguyễn Bính bài 'Người Hàng Xóm')

Nhà nàng đối diện nhà tôi,
Đường đời chung lối chia đôi đường tình,
Tình tôi ấp ủ một mình,
Mỗi lần đối diện chỉ nhìn cười duyên,
Làm tôi thất đảo bát điên,
Lạy trời cho được một phiên cưới nàng,
Để lòng vẫn mãi miên man,
Chỉ yêu có một là nàng mà thôi,
Ước gì tình mãi đẹp đôi,
Bao nhiêu mộng đẹp để tôi mơ màng,
Bước sang bên đó thăm nàng,
Sao tôi chẳng dám làm gan một lần?
Bao lần thơ gởi làm thân,
Hỡi nàng bên ấy thấu nhận tình tôi?
Một lời vỏn vẹn thế thôi,
Nàng ơi có biết là tôi yêu nàng?

MƯA ĐÊM LOS ANGELES

Gửi Diễm Xưa

Mưa rơi thao thức đêm dài,
Thương em, thương mãi, thương hoài ngàn năm,
Đường tình còn lắm xa xăm,
Chỉ còn trong mộng âm thầm nhớ thương,
Trao nhau kỷ niệm vấn vương,
Mưa đêm hiu hắt màn sương tịch mờ,
Lời này gói ghém thành thơ,
Không gian lặng lẽ bơ vơ tâm hồn,
Em về còn nhớ nụ hôn?
Bờ mi khép kín ấm nồng đôi môi,
Cho em ngây ngất bồi hồi,
Để anh âu yếm em thôi giận hờn.

HOUSTON XA CÁCH

(Họa thơ Du Tử Lê “ Trở lại Houston”)

Xa em tôi biết cuộc đời,
Xa em thấm thía những lời yêu thương,
Sợi tình se chỉ vấn vương,
Houston quyện lấy dư hương cuộc tình,
Giờ đây chỉ có một mình,
Chắt chiu dĩ vãng bóng hình tôi yêu,
Aí ân còn đó buổi chiều,
Đoạn trường phiêu lãng bao nhiêu nổi chìm,
Tôi còn có mỗi con tim,
Hồn như gặm nhấm nỗi niềm xa em.

MÙA THU BOSTON

Ngoài kia có lá vàng rơi,
Nhìn bên khung cửa sân vơi lá vàng,
Thu vàng xao xuyến tâm can,
Mây xanh thăm thẳm lang thang chân trời,
Bầy chim tung cánh thảnh thơi,
Gió lùa man mác khung trời Harvard,
Sân trường dấn bước chân ta,
Hàng cây trút lá, là đà nhẹ bay,
Thu về bạn cũ có hay?
Boston quyến luyến những ngày bên nhau.

NHƯ GIỌT SẦU RƠI

Hôm nay trời nắng hanh vàng,
Dừng chân ghé lại phố làng ngày xưa,
Gặp em vào buổi chiều mưa,
Bên hàng khế ngọt, hàng dừa ven sông,
Cho anh nhớ lại môi hồng,
Những ngày hò hẹn bên sông, bến phà,
Phà qua năm tháng phong ba,
Tới lui đưa tiễn người qua chốn này,
Phà đưa kỷ niệm về đây,
Theo dòng nước đục tháng ngày xa nhau,
Cuộc đời tựa giấc chiêm bao,
Giọt sầu rơi rụng hỏi sao chạnh lòng?

MỘT MẢNH TÌNH RIÊNG

Tôi như chiếc lá bên đường,
Bốn phương lặn lội, phong sương thăng trầm,
Đường tình trắc trở bao năm,
Quê hương còn đó xa xăm ngày về,
Đời tôi muôn nỗi ê chề,
Lá rơi tùy gió mọi bề đắng cay,
Tôi như chiếc lá vàng bay,
Lá rơi tơi tả ai hay tỏ bày,
Gió ơi đừng thổi tôi bay,
Cho tôi ôn lại tháng ngày quạnh hiu.

HÔN EM BỐN MÙA

(Họa bài “Hôn” của thi sĩ Xuân Diệu)

Lần đầu hôn lấy lâng lâng,
Hôn thêm lần nữa ái ân rã rời,
Thân này mềm nhũn người ơi,
Đôi môi thổn thức gọi mời say sưa,
Cuộc đời đưa đẩy, đẩy đưa,
Bốn mùa hôn mãi cho vừa lòng nhau,
Đầu Xuân thấp thoáng qua mau,
Xuân sang Hạ đến môi trao suốt mùa,
Thu về nghe ngọn gió lùa,
Cuối Đông quấn quít vui đùa hôn em.

XEM BÓI CHO NÀNG

Số cô sẽ có chồng sang,
Chồng cô tốt tướng lại càng galant
Chồng cô có khiếu làm ăn,
Từ khi lấy vợ lăng xăng lo nàng,
Bởi cô tốt số vô vàn,
Chồng cô số đỏ, vinh quang tài tình,
Vợ chồng phải biết hy sinh,
Thuận hòa yên ổn gia dình thêm vui,
Từ nay cô đã hết xui,
Tiền vô như nước chồng nuôi suốt đời,
Lợi danh phú quý sáng ngời,
Nhà cao cửa rộng là lời tiên tri,
Theo thầy xem bói tử vi,
Đời cô sướng nhất từ khi lấy chồng,
Chồng cô tốt bụng tốt lòng,
Người cô nên lấy làm chồng là tôi.

HOA NGỌC LAN

Vườn hoa có đóa Ngọc Lan,
Hương thơm tinh khiết sánh hàng muôn hoa,
Dáng nhìn đươm nét kiêu sa,
Hương hoa thơm ngát lời ca tuyệt vời,
Nhà nhà chiêm ngưỡng nơi nơi,
Yêu kiều trân quý cho đời thêm hương,
Lan sầu chịu nắng dầm sương,
Đóa hoa vương giả dư hương bẽ bàng,
Thương thay hoa sớm chóng tàn,
Hung tin chợt đến bàng hoàng lòng tôi,
Ngọc Lan một thoáng lên ngôi,
Vườn hoa thiếu vắng nên thôi…giã từ.
Adieu… Goodbye, Ngọc Lan !

DEBORAH YÊU DẤU

(To my 1976 classmate Deborah Kristensen
with my unforgetable memories)

Tôi yêu mái tóc vàng hoe,
Đôi bờ xanh biếc tròn xoe mắt nàng,
Em người Mỹ nữ đoan trang,
Đóa hoa xinh xắn dịu dàng thân yêu,
Này em, cô bé diễm kiều,
Bờ môi hồng thắm, buồn hiu nét nhìn,
Cho tôi nhớ mãi bóng hình,
Hình như tôi biết trót mình đã yêu,
Xa em ga vắng sân chiều,
Debra… chợt nhớ, chợt yêu, chợt buồn.

MƯỜI ĐIỀU YÊU EM

Một yêu nét mặt hiền hòa,
Hai yêu giọng nói thật thà có duyên,
Ba yêu má lúm đồng tiền,
Bốn yêu suối tóc như tiên giáng trần,
Năm yêu hương tỏa châu thân,
Sáu yêu dáng bước vẹn phần kiêu sa,
Bảy yêu da trắng nõn nà,
Tám yêu bản tính nết na dịu dàng,
Chín yêu ánh mắt nồng nàn,
Mười yêu vẻ đẹp đoan trang tuyệt vời.

NỬA ĐÊM NHỚ MẸ

Mẹ già như chuối chín cây,
Gió đưa chuốiï rụng biết ngày nào hay,
Lưng còng tóc bạc dáng gầy,
Nuôi con khôn lớn con bay xa vời,
Nay con buồn lắm mẹ ơi!
Con xin cúi lạy, vái trời trên cao,
Lòng buồn khôn tả lệ trào,
Quỳ đây nhớ mẹ tuổi cao hiền hòa,
Nửa đêm hướng mắt quê nhà,
Lòng con chết lịm xót xa mẹ hiền,
Mẹ ơi nhiều nỗi truân chuyên,
Cuộc đời cay đắng muộn phiền bể dâu,
Mẹ chờ con gái đã lâu,
Lấy chồng xứ lạ đêm thâu nhớ nhà,
Bây giờ ở xứ người ta,
Nguyện cầu cho mẹ tuổi già bình yên.

LỜI MẸ RU CON

Ầu ơ con ngủ cho ngon,
Lời ru mẹ hát cho con ngủ vùi,
Nhện giăng tơ mỏng ngậm ngùi,
Cuộc đời cay đắng ngọt bùi mẹ cam,
Aàu ơ bỏ Bắc vào Nam,
Như cò gánh gạo mẹ làm nuôi con,
Con à con ngủ đi con,
Mùa đông lạnh giá mẹï còn ngồi đây,
Aàu ơ bao tháng đêm ngày,
Cha con mất sớm mẹ thay phụ hiền,
Cầu trời con được bình yên,
Chuyên cần chăm học con siêng mẹ mừng.