THƠ VĂN

Thơ ĐỨC TRƯỜNG (1)

Văn Tế
KHÓC BẠN

(Nhớ về Phạm Ngọc Đăng (K3), Nguyễn Văn Hà (K3), Lâm Thị Hạnh (K3), Trần Bửu Trúc (K3),
và các bạn Kinh Thương khác đã vĩnh viễn ra đi)

KINH sử sách đèn, ta cùng người kết bạn,
THƯƠNG hải tang điền, bằng hữu chia ly.
Nhớ bạn xưa,
Dáng dấp thư sinh, nói cười phong nhã,
Trường Kinh Thương cùng nhau chia xẻ vui buồn.
Mài ghế đũng quần, chia nhau tiếng cười câu nói,
Tối tối cà-phê, họp mặt nhau bàn chuyện sách đèn.
Thảo luận bàn tròn, ta với người trao nhau ý kiến,
Thi cử, thuyết trình, người với ta san xẻ nỗi ưu tư.
Sân trường ngập tiếng cười vui,
Party nhảy nhót ta thời đi chung.
Những tưởng kinh bang tế thế nằm lòng,
Chữ thầy dạy, ta cùng nhau gánh vác non sông,
Nào ngờ đâu cơn quốc bỉ, bạn cùng ta xa cách.
Lạc lõng giòng đời,
Phiêu du đất khách,
Nhạn lạc đàn nhưng tâm vẫn hướng về bầy.
Lòng mong mỏi một ngày gặp lại,
Tha hương ngộ cố tri,
Bạn với ta hàn huyên tâm sự nửa đời người.
Hỡi ơi,
Nguyệt khuyết, trăng tà, bóng người khuất núi,
Tử Kỳ đã mất, Bá Nha đập vỡ cây đàn.
Bạn đã ra đi, lòng ta dao cắt muối xoa,
Tình bằng hữu từ nay đành vĩnh viễn lìa xa.
Mắt mờ bóng lệ,
Lòng thấy quạnh hiu,
Nơi vĩnh cửu người ơi có biết,
Quả phụ, cô nhi, từ đường vắng vẻ,
Bạn bè còn lại trăm nhớ nghìn thương.
Nỗi thương tâm khôn xiết tỏ bày,
Hai hàng lệ nhỏ,
Khóc bạn hiền từ nay thiên thu vĩnh biệt,
Thượng hưởng.