Mây ơi ...

100 ngày Văn Hồng Vân đã giã từ chúng ta,
Xin các bạn một phút để cùng nhớ đến MÂY HỒNG thân thương của KT1 

...vui lòng cho tôi chỗ ngồi bên cửa sổ...
Sau ngày đó...
bỗng dưng tôi có một thói quen là bao giờ cũng đề nghị được xếp chỗ cạnh cửa sổ mỗi khi có dịp di chuyển bằng máy bay...
Trên cao, trời như được bao phủ bởi Mây,
Mây như những khối bông trắng nuột nà...
tôi vẫn dõi mắt tìm, 
thỉnh thoảng một cụm Mây thật nhỏ màu trắng bàng bạc lướt êm qua,
và cho đến bây giờ gần 100 ngày đã qua,  
với bao nhiêu lần ngồi bên cửa sổ máy bay tôi vẫn chưa tìm thấy được áng Mây Hồng của mình...
Mây Hồng cuối cùng đã về lại nơi chốn vĩnh hằng xa xôi đó...
Nhưng sao Mây nỡ ra đi không đem theo chút gì làm hành trang...
Bạn bè gặp lại đều đã đổi thay,
Tóc chưa bạc thì mắt đã nhìn không tỏ,
Chân chưa mỏi nhưng gối đã thấy run,
Nhưng còn bao điều chưa nói...Mây đi rồi thì những thầm kín đó cần gì phải dấu che...
...hồi xưa tôi yêu Mây lắm nhưng ngại quá đi thôi...
...tôi cứ nhìn lén Mây hoài...
...muốn gặp lại Mây để tỏ bày đôi điều...
...trời ơi, bảo đảm tôi mê Mây cho tới bây giờ đó, tin không...
Mây ơi chừng đó hành trang bạn bè muốn dành cho Mây đem theo về chốn xa vời đó..
nhưng trớ trêu...Mây muốn chuyến viễn du nhẹ tênh như khi bước vào đời để rồi Mây không muốn gặp lại bất cứ khuôn mặt thân quen nào...
Mây ơi Mây, làm sao đây để ôm lại được Mây trong tay...
"...làm sao để cầm lấy đôi bàn tay rồi tóc em anh sẽ gọi là Mây..."
Mây ơi Mây, ngàn năm Mây vẫn bay,
Mây vẫn dõi nhìn bạn bè đang nơi này trả nợ áo cơm phải không Mây...

Phạm Kim Dung
( tháng 7 ngày thứ 21, 2006)