GOOD BYE, MY LOVE

Chuyện xẩy ra vào giờ học môn Kinh Tế nhập môn, một môn học màø quyển sách giáo khoa tham khảo làm chuẩn , được viết bởi giáo sư kinh tế học danh tiếng Paul A. Samuelson thuộc viện đại học MIT. Trong khi thầy Nguyễn Hải Bình giảng cho chúng tôi, thế nào là GNP, GDP, Consumer Pricing Index (CPI), Nominal& Real GDP…Oâi, những từ ngữ, mà những ý niệm đại tượng còn xa lạ và rất trừu tượng đối với tân sinh viên. Qua cặp kính cận trong suôt và dường như khá nặng độ, thầy miên man diễn giảng . Tôi quay sang cô bạn mới ngồi kế bên cạnh mà không biết tên . Tôi chuyển mẫu giấy nhỏ có mấy dòng chữ :" Xin lỗi cô tên gì ?" Cô láng giềng liếc thoáng qua không nói một lời nào mà chỉ mỉm cười .Tôi bèn viêt thêm một mẫu giấy khác :"Tôi hỏi cô mà sao cô lại cười ? Xin cô cho biết tên ." Tôi nhìn sang nhà hàng xóm, cô láng giềng cũng không nói mà chỉ mỉm cười, Một lần nữa, tôi đành ghi vội mấy câu thơ con cóc vừa nghĩ trong đầu.

"Hỏi rằng cô có nghe tôi.?
Rằng cô chẳng nói mỉm cười làm thinh .
Hỏi cô cho biết qúy danh ?
Rằng cô tủm tỉm làm thinh mỉm cười ."

Xem xong bài thơ con cóc của tôi, cô láng giềng gửi trả lại, chỉ vỏn vẹn chữ "Xuân". Khi được cô trả lời, cũng là lúc giờ học được kết thúc. Tôi xếp tập vở cùng đi xuống lầu, và không quên đề nghị với Xuân là chúng ta sẽ gặp nhau tại thư viện trường để tìm sách tham khảo. Quyển sách mà thầy Bình đề nghị chúng tôi phải đọc là quyển "The principles of macroeconomics "của giáo sư kinh tế đoạt giải Nobel là Dr. Paul A. Samuelson , một cuốn sách đã đánh dấu sự quen biết giữa hai chúng tôi .

Như đã hẹn, tuần sau chúng tôi gặp nhau trong thư viện trường. Tôi tiến đến một bàn bên góc phải vắng người ngồi, và kéo ghế ngồi bên cạnh Xuân. Tôi cất tiếng hỏi Xuân là nàng đã đến từ bao giờ. Nàng cho biết là nàng đã đến sớm một tiếng đồng hồ, nghĩa là hơn giờ mà chúng tôi đã hẹn với nhau, vì nàng muốn duyệt qua hết dẫy sách tham khảo về kinh tế, và cũng để tìm hiểu những hàng sách mà thư viện có.Xuân có khuôn mặt tươi tắn mang vẻ yêu kiều đằm thắm của một chút gì như Catherine Deneuve, và phảng phất nét đẹp đoan trang diễm lệ của Catherine Zeta Jones. Xuân lại biểu tượng cho một sự khiêm tốn kèm theo sự thông minh mà Trời ban cho nàng. Nàng có giọng nói dịu dàng, rất hòa nhã và bắt mắt nhất là làn da trắng, như hoa bưởi của nàng trong tà áo xanh lơ đồng phục Kinh Thương, trông rất thích hợp với mái tóc đen huyền, xõa xuống gần bờ vai của nàng. Thông thường nàng thích đi học bằng xe Cady, nên trông nàng thật mignon như những thiếu nữ tây phương ở Sorbonne hay Oxford .

Trong khung cảnh yên tĩnh của thư viện, thỉnh thoảng chúng tôi ngước lên để trao đổi những đoạn văn khó hiểu, hay những từ ngữ phải vận dụng hết vốn liếng anh ngữ để hiểu thấu đáo ý nghĩa của nó. Những buổi học chung như vậy ngày qua ngày đã làm cho tình bạn chúng tôi gần gũi hơn với cái thư viện độ 3,000 square feet. Đối với các thư viện của các đại học Mỹ thì đây qủa thật là một cái thư viện khá khiêm nhường về kích thước. Tuy vậy trong cái nhỏ nhắn đó thì ngấm ngầm chứa đựng một sự xinh xắn, gọn gàng do bàn tay khéo léo của chị Quỳnh, người quản thủ thư viện hàng ngày tận tụy chăm sóc lấy nó. Có một hôm tôi muốn mượn cuốn sách gối đầu giường Samuelson ra ngoài để photocopy, chị quản thủ đã nhất định từ chối vì quy luật của thư viện chỉ được tham khảo tại chỗ mà thôi. Tôi nài nỉ mãi mà không được, vì thấy tôi lớn tiếng, Xuân đến gần đề nghị là những lần sau chúng tôi sẽ đến sớm để ghi chép những điều cần thiết cho bản tóm lược cho những kỳ thi midterm và final. Trong khi chúng tôi bước ra ngoài thư viện, đi ngang qua câu lạc bộ hay cái cafeteria Kinh Thương do doanh gia Nguyễn Ngọc Bảo làm thầu khoán, từ bên trong chiếc stereo Akai classic vọng ra giọng hát quen thuộc mà tôi rất yêu thích, tôi thử hỏi Xuân nếu nàng biết nhạc phẩm này là gì . Nàng mỉm cười đáp " Oh very young, do Cat Steven hát đúng không ?".Tôi cười và gật gù đồng ý .

Có lần tôi đến thăm nàng, ở căn biệt thự xây theo lối kiến trúc tây phương trên đường Công Lý, ba mẹ của Xuân rất vui vẻ, tử tế và thân mật tiếp tôi, làm lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Mẹ nàng ân cần kể tôi nghe về thơì thơ ấu, những sở thích và thành quả học tập tốt đẹp của nàng tại trường trung học Saint Paul. Trường này cách nhà tôi không xa lắm, tọa lạc ngay góc Cường Để và Gia Long. Hôm đầu tiên đó, đến thăm Xuân, tôi được đãi ăn món bì bún. Bì bún là món ăn của người miền nam, thực sự không xa lạ gì với tôi, vì tôi đã ăn khá nhiều lần rồi, nhưng không hiểu sao lần này, tôi có cảm tưởng, đây là món bì bún thật tuyệt "cú mèo", ngon hơn hết những lần mà tôi đã ăn bì bún, Trước khi ra về, tôi hẹn Xuân là chiều thứ sáu, tôi sẽ ghé nhà Xuân để đón nàng đi xem ciné ở Centre Culturel Francais gần bệnh viện Grall, tọa lạc ở góc đường Đồn Đất và Lê Thánh Tôn, nghĩa là gần nhà tôi hơn nhà nàng. Kỳ này có phim "Hiroshima, mon amour" do tài tử René Arnaud của Pháp đóng chung với một nữ diễn viên Nhật Bản. Phim mang nội dung đề cao một mối tình Aâu – Á không biên giới, một biểu tượng "East meets West". Trong khi chờ đợi vào phim, hai đứa chúng tôi thì thầm với nhau về nhiều đề tài, từ chuyện gia đình chúng tôi, chuyện tương lai, đến chuyện trường Kinh Thương Minh Đức, những môn học, những yếu tố căn bản trong lãnh vực kinh tế, như luật cung cầu, stagnation, recession, deflation, inflation,… Nàng cho tôi biết là nàng không thích chính trị. Mặc dù khi đó cha nàng là một viên chức cao cấp của chính phủ. Nàng tâm sự là nàng chỉ đam mê về những khía cạnh chuyên môn như kinh tế hoặc tài chánh . Rồi nàng thì thầm là hy vọng sau bậc cư nhân 4 năm ở Kinh Thương sẽ lót đường cho chúng tôi sang Harvard học cao hơn. Tôi thực sự sung sướng, vì trước đó khong lâu, tôi vừa xem một mối tình thật lãng mạn trên màn ảnh Hollywood giữa hai sinh viên Oliver Barrett của Harvard và Jennifer Cavelleri của Radcliffe khi họ quen nhau tại thư viện trừng đại học. Đó là tác phẩm Love story do ngòi bút điêu luyện của Erich Segal viết lên một mối tình thơ mộng, trong nhiều nỗi gian truân. Điều éo le của câu truyện trữ tình này lấy bối cảnh của sân trường Harvard mà người cha của Oliver vốn mang bản tánh cố chấp, cứng nhắc trong khuôn khổ kỳ thị giai cấp, không chấp nhận người con dâu tương lai thuộc giai cấp nghèo. Trong khi Oliver bướng bỉnh chống lại những ý nghĩ bảo thủ của cha mình .

Xuân đề cập về chuyện tương lai ở Harvard, tôi đã đùa với nàng, nếu có sang Boston thì tôi sẽ không bao giờ hứa hẹn rằng tôi sẽ đưa nàng sang Paris . Trong cốt truyện của Segal ông khéo léo khai thác một mối tình từ thủa hàn vi, khi người vợ Jennifer bỏ học đi làm để nuôi chồng Oliver theo học luật tại Havard, Oliver có hứa là khi nào học xong thành công thì chàng sẽ đưa Jennifer sang thăm Paris như ước mơ của nàng về âm nhạc xuất phát từ Aâu châu. Tuy nhiên cái ước mơ đó, đã không bao giờ đến với nàng, khi nàng bị lâm chứng bệnh ngặt nghèo là ung thư máu. Cũng buổi xem phim chuyện tình lãng mạn này, lần đầu tiên tôi đã gửi nàng một nụ hôn êm ái, trên bờ môi ngọt lịm của nàng .

Cuối năm học đầu tiên tại Kinh Thương thì cũng là lúc chúng tôi phải đối diện với sự chia ly nghiệt ngã. Anh nàng khi đó đang học MBA tại MIT đã đề nghị với cha mẹ nàng là nên đưa nàng sang Mỹ du học. Cũng vì tình hình chiến sự của nước nhà đã trở nên tồi tệ, nên đóng góp cho quyết định ác nghiệt chia chúng tôi ra hai ngã đường khác nhau. Hôm nàng kể cho tôi nghe đề nghị của anh nàng, nàng đã tỏ ra thật bối rối, và lo lắng về nghịch cảnh đang diễn ra trước mắt và khóc với tôi thật nhiều. Những ngày cuối cùng của nàng ở Sai gòn, tôi bỗng thấy thời gian thật quý báu, tôi thầm ước thời gian hãy đi chậm lại và để tôi đưa nàng đi thăm hết phố phường Sài gòn, chú trọng đến những nơi mà chúng tôi đã ghi nhận có nhiều kỷ niệm bên nhau nhất. Dưới ánh nắng chan hòa vào buổi sáng của mùa hè SaØi gòn, chúng tôi bước ra khỏi sân quần vợt gần cư xá Bạch Đằng nơi tôi ở và cũng gần trường Saint Paul của nàng, nàng ôm ghì lấy tôi và khóc ngây ngất, vì sự chia ly này linh tính cho sự kết thúc mối liên hệ của chúng tôi . Dù không nói ra, nhưng trong lòng với một ý nghĩ nào đó, tôi đã thầm trách cứ nàng. Sự khác biệt giữa tụi tôi và chuyện tình của Erich Segal là Jennifer Cavelleri đã có Oliver Barrett rất dứt khoát và phóng khoáng với quan điểm cho trọn cuộc tình. Hy sinh cho tình yêu là một nghĩa cử cao đẹp như chuyện tình Romeo và Juliette của văn hào William Shakespeare, hay như những dòng nhạc của Trịnh Công Sơn diễn tả :"Tình yêu như trái chín con tim mù lòa" hay một chút gì triết lý hơn như triết gia Blaise Pascal đã nói : "Con tim có những lý lẽ của nó mà lý trí không biết được" là những điều đã được văn học ghi nhận vào thiên thu. Ngược lại, chuyện tình Kinh Thương của chúng tôi thì bị ràng buộc bởi một khuôn phép khép kín của nề nếp Á Đông, khi mà những quyết định của gia đình là khuôn mẫu duy nhất để Xuân phải chọn lựa. Rồi chiều hôm đó tôi đưa nàng ra phố Nguyễn Huệ, vào cái quán quen thuộc Pole Nord trên đường Tự Do. Nàng gọi món kem chocolat au lait, tôi chỉ uống ly trà Lipton có khoanh chanh đi kèm. Nhìn ra bên ngoài cửa kính phố xá đông người qua lại, nhưng lòng tôi nặng trĩu với những ý nghĩ bàng bạc những nuối tiếc, rất tiêu cực và bi quan cho một cuộc tình không còn nhiều hy vọng nữa. Trong một góc quán bỗng tiếng nhạc trổi lên bản nhạc nói lên cái tâm trạng của tôi là "Sans elle" với âm điệu thật du dương và thiết tha, người ca sĩ Claud Michel quả thật đã hiểu những gì tôi đang suy nghĩ khi mà lời nhạc chan chứa những ý nghĩ :

"Xa em rôì tim anh sầu nhớ
Bên em chiều nắng tươi rực rỡ .
Xa em rồi không gian mù tối ,
Em như vì sao trên bầu trời .."

Vâng, em chính là vì sao hy vọng trong tim tôi; Vâng, em chính là lẽ sống ấp ủ những ngày tháng quen nhau. Xa em rồi, không gian của riêng tôi sẽ xụp đổ. Tôi nắm chặt lấy tay nàng, đặt vào lồng ngực của mình và rồi hôn nhẹ lên tay nàng. Cái giây phút mà những ý nghĩ của bản nhạc trên đã thật sự quyện lấy trọn tâm hồn của tôi. Tôi mường tượng đến những chuỗi cô đơn sắp đến với tôi khi nàng sang Boston hay một chân trời mới nào đó ở tiểu bang lạnh gía Massachusetts .

Đã 26 năm qua gợi tôi nhớ lại cô láng giềng Kinh Thương ngày xưa, những xúc cảm, những ân tình, những chia sẻ, những rung động của con tim đầy ắp những hẹn hò ở thư viện Kinh Thương, Centre Culturel Francais và Abraham Lincoln library trên đường Lê Quí Đôn gần trường Marie Curie hay những ly chanh đường ngọt lịm môi em trong câu lạc bộ của bạn hiền NNB bây giờ đang định cư ở Uùc châu, rồi những giờ học môn kinh tế của thầy Bình, giờ kế toán của thầy Ngô Tử Hùng, những lý thuyết kinh tế học macro-economics của sách Samuelson, những qui tắc của môn kế toán check and balance… Tất cả đã đóng góp cho một cuốn album kỷ niệm vô cùng quí giá trong tâm tư của tôi. Biết nói gì hơn là tại nơi đây, 26 năm sau tôi hồi tưởng lại cô láng giềng Kinh Thương của ngôi trường mà Phạm Quang Hải của Trần Ngọc Lan ở Sydney đã vỗ về những ý nghĩ của tôi về cái định nghĩa khôi hài là trường chuyên khoa về "Kinh nghiệm thương yêu". Vâng , với tôi nó đã phần nào phản ảnh đúng phoóc như sự đùa cợt của Quang Hải .

26 năm xa xứ nhìn lại cuộc đời đã trôi qua, nàng và tôi bây giờ mỗi người đã gửi lòng cho người khác, đã yên phận mọi bề với cái hạnh phúc riêng tư, tôi xin cám ơn chị quản thủ thư viện KTMĐ, câu lạc bộ kinh thương có dàn máy Akai classic hát bằng băng từ tính mà đường kính bằng gang tay, cám ơn quý thầy cô, và tất cả bạn bè, cám ơn Center Culturel Francais, thư viện Abraham Lincoln, sân tennis Cường Để đã cho tôi những ngày tháng với nhiều ân tình đáng nhớ. Sau hết tôi cũng không quên cám ơn mái trường cũ KTMĐ đã tạo cho tôi niềm tin, một hướng đi vào tương lai …và cuối cùng là cám ơn cô láng giềng Xuân Lê đã cho tôi những dây phút bồi hồi vương vấn của cái thủa thanh xuân hoa niên khi mà đôi môi chan hòa với thú yêu thương, khi mà nhịp đập của con tim đồng lõa với những lời thì thầm âu yếm bên tai, những sweet nothing văng vẳng như tiếng hát của Cat Stevens .

"Oh very young, what will you leave us this time ,
There’ ll never be a better chance to change your mind ,
And if you want this world to see a better day ,
Will you carry the words of love with you ,
And the goodbye makes the journey harder still…"

Để nhắc nhở một thủa yêu đương, một thủa thần tiên của thời cắp sách đến trường, vẫn còn lai vãng trong tôi, qua những dòng chữ này và được trải rộng như những nỗi niềm riêng từ cái tiềm thức sống lại mãnh liệt từ những ký ức cũ tưởng rằng đã quên .

Once again, goodbye my love !

 

TRẦN VIỆT HẢI, Los Angeles