ÁNH TRĂNG BÊN LỀ

Chuyện tình buồn của tôi được bắt đầu từ khi tôi bước lên đại học và đây là một mối tình mang nhiều tính chất lãng mạn của riêng tôi. Với tôi nó là sự lựa chọn đầùu tiên khi mới lớn, lần đầu tiên biết yêu thầm nhớ trộm. Nhưng rồi nó đã kéo dài sự nối tiếp miên viễn trong cuộc sống. Ngày xưa tôi được nghe kể chuyện “ Hòn vọng phu” đề cao vai trò của người vợ hiền, với một mối tình thuỷ chung tuyệt đối của người chinh phụ khi phải chờ đợi người yêu để rồi hóa thành đá. Ngày nay tôi đã nghiệm ra cái lý lẽ thầm kín mà người ta đã thuỷ chung trong tình yêu: Bởi vì người ta đã dành một sự yêu thương tuyệt đối cho sự chọn lựa thiêng liêng của cá nhân mình, cho dù có thể sự chọn lựa đó có tính chất một chiều mà thôi.

Tôi gặp chàng tại ngôi trường dạy về các bộ môn Kinh Tế và Thương Mại thuộc Viện Đại Học Minh Đức ở Sài Gòn ngày xưa. Chàng học trên tôi hai lớp và cũng hơn tôi hai tuổi. Người tôi nói ở đây là Minh Trung, một thanh niên khôi ngô, dễ mến mà tôi đã thần tượng hóa trong lòng và đem lòng nhớ thương âm thầm từ nhiều năm qua rồi. Sự thương nhớ đó giống như một ảo ảnh của cuộc đời đối với cuộc sống có nhiều thăng trầm và khổ sở của tôi. Lớp tôi học được tổ chức thành từng nhóm nhỏ gồm mười hai sinh viên, nhóm của tôi gồm có bảy trai và năm gái. Thông lệ của nhà trường khuyến khích các lớp đàn anh chị ở lớp trên xuống hướng dẫn các khóa đàn em trong việc học hành, làm bài vở như một hình thức tutoring. Đó là lý do tôi đã gặp và quen chàng. Trong năm cô gái thì có ba người là thân nhau như chị em ruột, đó là Lan Chi, Ngọc Anh và tôi. Cả ba chúng tôi đều học cùng trường Regina Pacis ở Sài Gòn. Khi gặp lại nhau ở trường Kinh Thương Minh Đức thì thật là dễ dàng cho chúng tôi kết thân với nhau, nhất là khi học cùng nhóm nên chúng tôi phải bỏ ra nhiều thì giờ học với nhau hơn. Đó là cái ưu điểm rất lợi trong việc học theo nhóm, mỗi thành viên trong nhóm được nâng đỡ hay đóng góp ý kiến của mình để bổ túc lẫn nhau và từ đó sự học hỏi được thăng tiến mau lẹ. Nhóm tôi được Minh Trung nhận đỡ đầu trong việc tutoring. Riêng ba cô gái chúng tôi là chiếm thì giờ của chàng nhiều nhất vì thường hỏi han bài vở hoặc có thể vì chúng tôi chậm tiến trong việc thấu hiểu những lý thuyết kinh tế tài chánh trong học trình ở bậc đại học này. Tưởng cũng nên ghi nhận rằng Trung là một sinh viên xuất sắc trong nhiều môn học. Những bài vở của chàng ghi chép, trình bày rất rõ ràng, mạch lạc , dễ hiểu và dễ tham khảo. Những bài vở dành cho chúng tôi, chàng luôn luôn giải thích cặn kẽ, kỹ lưỡng. Cũng nhờ đó mà chúng tôi đã quen dần với các môn học dễ dàng hơn. Một dặc điểm khác là Trung rất yêu chuộng thể thao, chàng có một thể lực khỏe mạnh và rất thích chơi hai môn bóng rổ và tennis. Tôi để ý đến khả năng thể thao của chàng từ khi tham dự buổi picnic của trường tại Công ty Đường Biên Hoà. Đây là buổi họp mặt qui tụ tất cả sinh viên các lớp cùng với các thầy, cô của phân khoa. Buổi picnic có nhiều sinh hoạt giải trí và những giải thưởng thi đua về thể thao. Bộ ba chúng tôi đã hậu thuẫn cho đội banh của Trung khi thi đấu với các đội khác. Tôi đã khám phá ra sự nhanh nhẹ với một kỹ thuật vững chắc về môn bóng rổ, cũng như những đường banh tennis lả lướt nhưng rất chính xác của chàng. Từ đó tôi đâm ra yêu thích hai bộ môn này.

Lan Chi, Ngọc Anh và tôi thường hẹn nhau học ở thư viện của trường, nhiều lúc học với bạn bè trong nhóm, nhưng có những lúc chỉ có ba đứa chúng tôi mà thôi. Trung rất kiên nhẫn và ít khi nào cau có đối những bài vở mà chúng tôi thường thắc mắc hỏi đi hỏi lại. Trung có người em gái tên Mộng Thu, bằng tuổi chúng tôi, nhưng nàng lại học ở Trường Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt vì Thu thích khung cảnh cao nguyên Đà Lạt. Cũng vì thế mà chàng xem chúng tôi như Mộng Thu. Có vài lần Trung đưa Thu vào trường thăm viếng và đã giới thiệu Mộng Thu với tụi tôi. Ngoài giờ học ở Minh Đức ra, Trung và ba cô gái chúng tôi còn học thêm Anh văn ở Hội Việt Mỹ nằm ở trên đường Mạc Đĩnh Chi. Do đó trong ngày chúng tôi có quá nhiều giờ để gặp nhau. Trung học lớp 16 ở Hội Việt Mỹ nghĩa là cao hơn chúng tôi đến bảy lớp. Vì thế mà chàng còn đóng thêm vai trò thầy giáo Anh ngữ cho chúng tôi. Thỉnh thoảng chàng còn giúp chở chúng tôi đi học hoặc về nhà khi chúng tôi bị trở ngại về phương tiện di chuyển . Nếu Trung là biểu tượng của người anh lớn tuyệt vời, thì cá nhân tôi nhìn chàng xa hơn ước vọng làm người anh cho tôi. Dù chơi thân với Ngọc Anh và Lan Chi, nhưng mỗi khi thấy Trung chở các bạn tôi trên xe, lòng tôi bỗng dâng lên một sự ích kỷ nào đó, tôi nghĩ là tôi đã yêu chàng và được độc quyền về chàng mà thôi. Riêng với Trung thì chàng rất tế nhị và dễ tính. Mỗi khi cần đến sự giúp đỡ, chàng ít khi nào từ chối một ai. Một hôm, tôi đứng trước Hội Việt Mỹ đợi xe nhà đến rước về, nhưng vì xe hư bất ngờ nên chú tài xế đã không đến được đúng hẹn. Trung chạy xe ngang và dừng lại hỏi tôi muốn chàng đưa về dùm không. Tôi đã nhận lời. Cũng ngày hôm đó Trung được Lan Chi cho biết là đúng ngày sinh nhật của tôi nên chàng cũng ngỏ ý mời tôi đi ăn tối ở khu La Cai Chợ Lớn. Tôi nhờ chàng chạy ghé về nhà tôi đễ dặn chị người làm là tôi sẽ về tre,ã vì thường thì mỗi lần đi học về trễ tôi hay bị cha mẹ hạch hỏi đủ điều. Chính trong buổi ăn này tôi có dịp hỏi han về gia đình của chàng nhiều hơn. Tôi được biết bố của chàng là một vị bác sĩ học ở Pháp về và tranh cử vào Quốc Hội làm dân biểu, mẹ của chàng là một dược sĩ hiện làm một chủ tiệm thuốc tây khá lớn. Hai ông bà muốn sau khi chàng học xong ở Minh Đức thì sẽ xuất dương đi du học thêm lên cao. Tôi mang một chút buồn bã trong ý nghĩ, tôi hỏi chàng như vậy cơ hội được chàng giúp chúng tôi chỉ còn ít hơn hai năm mà thôi và chàng xác nhận diều ấy. Nhưng rồi những biến chuyển của thời cuộc miền Nam đến dồn dập và chàng đã xuất dương sớm hơn dự định.

Sau tháng tư năm 75 tôi được tin nhiều bạn bè và thầy cô đã ra xứ ngoài, lòng tôi quá chán nản và không còn thiết tha muốn đến trường nữa vì nơi ấy chỉ làm tôi buồn thêm, vì tôi sẽ không còn gặp Lan Chi, Ngọc Anh, các bạn bè, nhất là Minh Trung đã có cơ hội bỏ ra đi. Bố tôi bị gọi đi cải tạo, mẹ tôi cố gắng lo cho từng đứa con ra đi. Anh lớn tôi đã du học tại Pháp và đã kết hôn với một người phụ nữ bản xứ. Chị em chúng tôi còn lại ở Việt Nam cũng đã cố gắng vượt biên ra đi nhiều lần nhưng đều thất bại, có lần tôi và các em bị ở tù tại Rạch Giá nhưng ước vọng vượt biên vẫn không bao giờ nguôi. Năm 78 tôi và hai cậu em trai đã thành công vượt thoát sang Thái Lan và được anh tôi bảo lãnh sang Pháp. Chúng tôi ở chung với gia đình anh lớn của tôi được vài tháng ngắn ngủi, nhưng vì những tế nhị đối với bà chị dâu người Pháp nên chị em chúng tôi dọn ra ở riêng và tự túc lo lấy cho mình. Tôi phải lo đi làm để nuôi hai cậu em ăn học thay cho bố mẹ tôi vẫn còn kẹt lại nơi quê nhà. Ban ngày tôi đi làm, ban đêm đến trường học thêm về nghề nghiệp. Khởi đầu, tôi làm về data entry và từ đó tìm hiểu và học hỏi thêm về computer và tôi càng thích lãnh vực vi tính điện toán nhiều hơn. Tại Paris đã có nhiều chàng trai địa phương theo đuổi tôi, nhưng cái hình ảnh của Trung vẫn ngự trị trong tim tôi, nên tôi đã từ chối mọi liên hệ tình cảm với họ và tiếp tục trách nhiệm lo cho hai cậu em ăn học để các em có tương lai sau này. Dĩ nhiên tôi vẫn nuôi một hoài bão là ngày nào đó sẽ gặp lại Trung. Một ngày kia, tôi gặp một thanh niên mang nhiều phong cách rất galant và dáng dấp như Minh Trung, chàng tên là Đức Hưng từ Canada được gởi sang hãng tôi để huấn luyện chúng tôi về cách xử dụng những chương trình software mới. Hưng theo đuổi tôi ráo riết, vì Hưng mang một hình ảnh na ná như Trung nên tôi đã xiêu lòng đồng ý làm bạn và tháp tùng chàng đi chơi ở những thắng cảnh du lịch tại Aâu Châu từ Pháp đến Đức, rồi Thụy Sĩ và Ý. Dần dần tôi chấp nhận Hưng trong cuộc sống. Đến năm 83 thì hai cậu em tôi đã hoàn tất đại học và cũng là năm Hưng phải trở về lại Canada vì hợp đồng đã hết hạn và chàng thúc dục tôi theo chàng sang Montréal. Tôi đã lưỡng lự giữa sự lựa chọn phải bỏ lại hai cậu em ở Pháp hoặc theo Hưng về Canada. Cuối cùng tôi chọn quyết định ra đi vì tương lai. Cuộc sống ở Pháp càng ngày càng khó khăn vì kinh tế yếu kém, thất nghiệp nhiều. Vả lại sang Bắc Mỹ tôi sẽ có dịp gặp lại Lan Chi hiện ở Toronto, Ngọc Anh và Trung ở Mỹ. Phần khác nữa thì chị tôi đã được bảo lãnh sang Mỹ theo gia đình chồng nên Bắc Mỹ là vùng đầy hứa hẹn cho tôi.

Tôi bắt đầu định cư tại Canada và cũng gặp ít trở ngại về ngôn ngữ tại Montréal vì tôi có khả năng song ngữ Anh và Pháp. Tôi ghi tên học lại đại học để lấy bằng cử nhân bốn năm. Hưng khuyến khích tôi chọn ngành Management Information System (MIS), một ngành thiên về thương mại và điện toán đúng với khả năng và sở thích của tôi. Ngoài ra ở trên thị trường nhân dụng cũng rất cần nhiều chuyên viên về MIS. Khi tôi gần kết thúc năm học thứ tư thì tôi phải gián đoạn việc học vì phải sanh đứa con đầu lòng. Đây cũng là khúc quanh quan trọng trong tình cảm giữa tôi và Hưng. Tôi khám phá ra chàng đã gian díu với một phụ nữ làm cùng sở từ lâu rồi. Những bạn bè cùng sở với chàng đã cho tôi biết khi họ đến nhà thăm tôi sau khi cháu Vinh chào đời. Tôi càng chán nản Hưng bao nhiêu thì lại càng nhớ về Trung bấy nhiêu. Trong những phút suy nghĩ mông lung, tôi đã giữ lấy cái hoài bão nhất định sẽ đi tìm Minh Trung. Tôi cũng đã ao ước là chàng vẫn độc thân và chờ đợi tôi. Những cãi vã giữa tôi và Hưng càng lúc càng trở nên dữ dội và mức độ căng thẳng càng ngày càng tăng. Hưng đề nghị đến giải pháp ly dị. Nhớ về Trung, tôi không một mảy may lưỡng lự và tôi đã đồng ý ký giấy tờ ly dị mà tôi chẳng cần đến sự giúp đỡ của Hưng. Tôi muốn dứt khoát hẳn với Hưng và không còn muốn giữ một sự ràng buộc dính líu nào với chàng từ đây về sau mặc dù theo sự thỏa thuận tôi sẽ giữ lấy cháu Vinh như kỷ niệm cuối cùng giữa tôi và Hưng. Vợ chồng Lan Chi ở Toronto khuyên tôi nên dọn về ở với họ. Chồng Lan Chi là một bác sĩ khá thành công nên cuộc sống của họ rất khá giả. Lan Chi ở nhà nuôi con , nàng đề nghị tôi đi học tiếp để xong bằng Bachelor và nàng sẽ giúp tôi trông cháu Vinh mỗi khi tôi đi học hay đi làm part time. Tôi học xong văn bằng mau chóng và nhận việc làm cho một công ty lớn của Hoa Kỳ có chi nhánh ở Canada. Hai năm sau đó tôi được tin bố mẹ tôi đã sang California theo diện HO. Tôi liền nộp đơn xin thuyên chuyển về chi nhánh của hãng ở Irvine, California. Đơn xin của tôi được chấp thuận. Đây là một nỗi vui mừng lớn đối với tôi, nhưng với Lan Chi thì lại khác, nàng sẽ cô đơn ở lại Canada vì tất cả gia đình nàng đều ở Mỹ và bây giờ tôi lại xa Chi. Nàng sẽ không còn người thân nào ở Toronto nữa.

California quả thật là một vùng đất hứa cho người Việt Nam tự do vươn lên, tự do phát triển những đóng góp và những tài năng của mình. Tôi gặp lại bố mẹ tôi, gia đình chị tôi và một cậu em trai đã lập gia đình với một cô gái người Việt tại Nam Cali, và tôi cũng đã gặp lại Ngọc Anh. Ngọc Anh đã lập gia đình và có hai cháu nhỏ, chồng nàng là một quản trị viên cao cấp cho một hãng hàng không thương mại Hoa Kỳ. Bao nhiêu nỗi vui mừng đã đến với tôi. Giai đoạn đầu tôi ở chung với bố mẹ tôi, tôi học tiếp lên cao học tài chánh (MBA in Finance). Hãng của tôi làm càng phát triển thì tôi càng được cất nhắc lên những chức vụ cao hơn nhất là sau khi tôi hoàn tất văn bằng cao học tài chánh. Địa vị tôi vững vàng với lương bổng khá hậu hĩ. Con trai tôi, Vinh, cũng học xong trung học và chuẩn bị sang Boston để đi học đại học ở đó. Cuộc đời trước mặt là một màu xanh đầy hy vọng về tương lai, nghề nghiệp cũng như nỗi hạnh phúc vui mừng đoàn tụ với gia đình cha mẹ, chị em đầy tràn nhưng tôi vẫn thấy thiếu một thứ gì mà tôi hằng theo đuổi, ao ước từ lâu. Đó là yếu tố tình cảm với Minh Trung. Đây là động lực chính để cho tôi ôm ấp niềm tin, cho tôi nghị lực để sống một cuộc sống với nhiều sinh động để cố gắng hơn và để yêu đời hơn.

Một hôm, vợ chồng Ngọc Anh và tôi cùng đi dự một đám cưới của một người bạn thân với chồng Ngọc Anh. Tại buổi đám cưới, tình cờ chúng tôi gặp lại Mọâng Thu, em gái của Trung. Chồng của Mộng Thu là bạn học cùng trường Taberd với chồng Ngọc Anh. Trái đất bao giờ cũng tròn là vậy, như người Mỹ cũng có câu “ it’s a small world”. Tôi, Ngọc Anh và Mộng Thu nhắc về những kỷ niệm xa xưa và nhất là về Minh Trung. Tin “sét đánh” đến với tôi là Trung đã lập gia đình và có hai cháu nhỏ. Vợ chồng Trung đều là nha sĩ và đang hành nghề ở New Jersey. Bao nhiêu mộng ước, hoài bão của tôi để gặp lại Trung trong hạnh phúc hôn nhân với tôi đã bị cuốn trôi theo chiều gió. Tôi cảm thấy mình cô đơn hơn và tủi thân hơn. Cái hạnh phúc tầm thường đó tôi đã tìm kiếm từ bao năm nay hình như đã trở thành một thực tại quá xa tầm tay với và có lẽ sẽ không bao giờ có được trong cuộc sống này.

Hè năm 99, gia đình của Trung dọn về Nam Cali. Ngày khai trương phòng mạch chàng có mời nhiều bạn bè cũ, vợ chồng Lan Chi từ Canada, vợ chồng Ngọc Anh, vợ chồng Mộng Thu và tôi đến chia vui với vợ chồng Trung. Không khí khai trương thật là náo nhiệt, vui vẻ và vợ chồng Trung có nhã ý sẽ mời vợ chồng Ngọc Anh, vợ chồng Lan Chi và tôi đến nhà chàng dự bữa tiệc đoàn tụ bạn bè. Trên đường lái xe chở vợ chồng Lan Chi về nhà tôi, tôi thấy một chút gì buồn rười rượi đã xâm chiếm tâm tư. Hôm chiều tối thứ bảy cuối tuần, buổi tiệc hội ngộ bạn bè cũ diễn ra ở nhà Trung chỉ thiếu vợ chồng Lan Chi vì họ không sang được. Tôi thấy Trung, chồng Ngọc Anh, chồng Mộng Thu và người anh chồng của Mộng Thu đang nói chuyện ở phòng khách. Chúng tôi, phe phụ nữ thì loay hoay ở nhà bếp nấu nướng và chuẩn bị dọn tiệc. Nhờ đó tôi có dịp biết rõ hơn về vợ Trung. Nàng tên là Mỹ Trâm, một mẫu người vợ đảm đang, gương mẫu, khôn khéo về ngoại giao và đã giúp chồng rất nhiều trong lãnh vực nghề nghiệp, quán xuyến cơ sở thương mại của gia đình. Thấy tôi cô đơn, Mộng Thu kéo tôi sang một góc nói nhỏ rằng nàng muốn giới thiệu tôi cho anh chồng của nàng. Oâng là một bác sĩ đã ly dị, hiện đang sống độc thân. Mộng Thu cố tình làm mai mối người anh chồng cho tôi. Tôi chỉ cám ơn Thu và không trả lời dứt khoát vì một lý do thầm kín là Thu không biết được rằng tôi đã nuôi dưỡng hình ảnh của anh ruột Thu trong lòng từ nhiều năm rồi. Khi ra về, Ngọc Anh đi bên cạnh tôi nói khẽ là tôi trông xinh đẹp hơn Mỹ Trâm. Tôi trả lời đó không hẳn là yếu tố thành công ở đời theo quan niệm của tôi. Ngày tết Nhi Đồng đến, Ngọc Anh rủ tôi cùng đưa con gái út của Ngọc Anh đến dự lễ Trung Thu phát lồng đèn của cộng đồng người Việt ở phố Wesminster và cho tôi biết là Trung cũng sẽ đến dự nữa. Tôi cùng đi và gặp lại Trung dẫn hai cháu trai ở tuổi cầm lồng đèn vui đùa với những trẻ thiếu nhi khác. Ngọc Anh lo trông coi các cháu nhỏ còn tôi và Trung chỉ đứng ở đằng xa nói chuyện. Tôi hỏi về Mỹ Trâm, chàng cũng cho biết là nàng đã về quê hương thăm cha mẹ già đang đau yếu ở Sài Gòn. Tôi có nói với chàng là tôi đã gọi văn phòng chàng nhiều lần, nhưng chỉ gặp người thư ký và Mỹ Trâm nên tôi rất ngại ngùng. Tôi dùng hết can đảm của mình để thú nhận với chàng là tôi đã thầm yêu chàng từ những ngày học ở Minh Đức cũng như những trông mong, chờ đợi, hy vọng khi ra đến xứ ngoài từ Paris, Montréal, Toronto, rồi đến Mỹ. Tôi đã nuôi nhiều ước vọng để được nhìn lại chàng vì tôi đã yêu chàng. Chàng tỏ vẻ ngạc nhiên về những gì tôi thố lộ. Chàng cũng nhắc về chuyện quá khứ, về mọi sự chậm trễ đến với chàng vì khi mới sang đây cuộc sống của chàng rất vất vả để lo giúp đỡ cho các em ăn học và cuối cùng chàng đã cố gắng hoàn tất học trình nha sĩ trễ hơn mọi người và quyết định lậâp gia đình ở lứa tuổi 42, do đó mà con của chàng vẫn còn nhỏ. Chàng cũng thú nhận khi trước có những lúc chàng rất cô đơn, nhớ đến trường cũ và nhớ đến bạn bè xưa mà không gặp được ai vì ở vùng New Jersey rất ít người Việt. Nhưng nay ai nấy đều yên bề gia thất rồi và chàng thông cảm cho hoàn cảnh của tôi. Chàng tâm sự tiếp là chàng sống rất hạnh phúc với Mỹ Trâm. Một khi chàng chọn lựa rồi thì sẽ không có sự thay đổi, chàng không muốn một cuộc hôn nhân dang dở sẽ đem nhiều bất lợi cho con cái của chàng. Những lời nói của Minh Trung đã quá đủ cho tôi hiểu. Chàng đã minh xác cái chân tình của chàng đối với Mỹ Trâm, mỗi lời nói như vậy là một mũi kim chích vào tim tôi đau nhói. Nếu Trung đã chọn sự trung thành tuyệt đối với vợ mình như cái tên mà bố mẹ chàng đã đặt cho thì tôi đã thua cuộc khi lựa cho chính mình một mối tình thầm kín, một chiều từ bao năm qua. Trời đã tối đen và màn sương khuya đã xuống, chàng nói lời từ giã để đem hai cháu về nhà. Bóng của ba cha con dần dần mất hút trong bóng đêm, tôi đứng yên lặng khóc thút thít. Ngọc Anh đến bên cạïnh vỗ về, nàng khuyên tôi nên sống với cái thực tế mới thay vì cứ sống với cái ảo ảnh trong tâm hồn bấy lâu nay. Nhìn ánh trăng rằm Trung Thu phản chiếu trên vũng nước đọng bên lề đường, Ngọc Anh đã ví tôi như một “ Aùnh Trăng Bên Lề “ của cuộc sống tình cảm lẻ loi cô đơn. Phải chăng tôi đã quá lãng mạn với cái ảo tưởng thiên về Trung quá nhiều? Tại sao tôi lại sống quá cứng nhắt với sự lãng mạn tuyệt đối này? Đó là những câu hỏi mà con tim tôi đã hoang mang và không thể giải thích nổi. Tôi tự an ủi lấy mình là dù sao sống trong mộng với người mình thương vẫn hơn là sống với người mà mình không thực sự yêu. Ngọc Anh đề nghị chúng tôi ra xe đi về vì số lượng người tham dự lễ Trung Thu đã thưa dần.

Thế là sau đó tôi và Trung không còn giữ liên lạc với nhau nữa. Rồi bố tôi đau nặng, phần mẹ tôi đã già yếu, chị tôi không lo xuể cho ông bà vì chị vừa đi làm, vừa phải lo cho chồng con lại thêm ông bà cụ. Tôi quyết định đem bố mẹ về sống với tôi tại một nơi khác. Tôi đã mua một căn nhà mới khang trang hơn ở vùng Mission Veijo. Nhà trong khu vực của một cư xá gồm những căn nhà mới khánh thành. Cạnh nhà tôi có một khuôn viên với sân cỏ xanh tươi, một cái hồ nhân tạo và một sân chơi rộng rãi dành cho những cư dân trong khu đến chơi tennis hay cho trẻ em giải trí với cầu tuột, xích đu. Mẹ tôi đã chọn căn nhà này vì mỗi chiều bà đưa bố tôi ra đây dạo mát và mỗi buổi sáng bà có thể thả bộ, tập thể dục. Tôi dành cuộc sống mới cho bố mẹ tôi để quên bớt hình ảnh của Minh Trung và dành nhiều thì giờ, tâm trí hơn để trau dồi nghề nghiệp. Dần dần tôi cảm thấy an phận và cuộc sống mới của tôi có một mục đích khả đạt, đáng sống hơn.

Một hôm lái xe hướng về gần đến nhà, Tôi thấy Trung đẩy một người đàn bà trung niên trên chiếc xe lăn. Tôi ngừng xe và bước xuống chào hỏi hai người. Chàng mừng rỡ bắt tay tôi và cho biết chàng vừa mua căn nhà ở phía bên trong cư xá. Chàng nói người đàn bà trên xe lăn chính là Mỹ Trâm. Tôi ngạc nhiên đến tột cùng và cảm thấy tội nghiệp cho nàng vì ngày nay nhan sắc của nàng đã quá tàn tạ và đã trở thành phế nhân. Trung cho biết Mỹ Trâm vừa trải qua một cơn thập tử nhất sanh của căn bệnh tai biến mạch máu não. Hậu quả của sự vỡ mạch máu trên não bộ đã đưa nàng đến bại liệt nửa người, mất phần lớn của trí nhớ và bị ảnh hưởng nặng về giọng nói. Do đó nàng nói rất ngọng nghịu và khó nghe, nhiều lúc tâm tính lại gắt gỏng, la hét như một bệnh nhân tâm thần. Sau đó chàng xin cáo từ để đưa nàng ra khuôn viên hóng gió. Tôi cho xe vào garage mà lòng thật ngẩn ngơ. Cái thế giới chung quanh cuộc sống của chúng ta rất bấp bênh, nhiều rủi ro khó đoán được, đôi khi có những biến đổi quá khắc nghiệt như trường hợp của Mỹ Trâm. Những khổ sở mà tôi từng trải qua có lẽ sẽ không thể sánh nổi những khổ sở mà Mỹ Trâm hay Minh Trung phải gánh chịu ngày nay. Rồi ngày qua ngày, mỗi chiều đi làm về tôi thường ngó ngang cửa sổ bên nhà để nhìn thấy vợ chồng Trung bên nhau ngồi dưới gốc cây. Mỹ Trâm ngồi trên xe lăn còn Trung thì ngồi trên băng đá và hình như chàng đang an ủi, vỗ về nàng. Những cảnh đó từ từ quen thuộc với nhãn quan của tôi dù đôi lúc tôi muốn được ngồi bên cạnh Trung như Mỹ Trâm để được nghe những lời nhắn nhủ của chàng, để được chàng an ủi trong cuộc sống buồn bã này.

Một buổi chiều tôi đang nấu ăn trong nhà bếp thì bỗng nghe có tiếng thét lớn trước cửa nhà. Tôi vén màn cửa sổ nhìn ra ngoài thì trời đang mưa và chiếc xe lăn của Mỹ Trâm đang bị lật ngang còn nàng thì đang nằm dưới đất. Tôi vội chạy ra phụ với Trung đỡ nàng lên lại xe lăn. Mỹ Trâm giận dữ la khóc và dãy dụa. Trung kể cho tôi nghe vì trời mưa nên chàng vội đẩy xe về nhà. Mỹ Trâm vùng vẫy vì muốn ở nán lại khuôn viên nên xe lăn bị lật ngã. Bây giờ nàng giống như một đứa trẻ nhỏ chứ không còn sự suy nghĩ của một người lớn bình thường nữa. Tôi mời chàng và Mỹ Trâm vào nhà trú mưa nhưng chàng từ chối và vội vã đẩy chiếc xe về hướng nhà chàng. Tôi đúng lặng nhìn theo ngẩn ngơ khi cơn mưa đang đổ xuống. Tôi cảm thấy dường như có những dòng nước ấm lăn dài theo khoé mắt. Tôi không còn phân biệt được đó là những giọt nước mưa hay những giọt nước mắt trên mặt tôi. Nếu là nước mắt thì tôi khóc cho ai đây? Khóc cho Mỹ Trâm, cho Minh Trung, hoặc khóc cho chính thân phận của mình, cho ba mươi năm chôn dấu một cuộc tình thầm kín ở trong lòng để rồi cuối cùng nhìn thấy hạnh phúc của đời mình chỉ xa khỏi tầm tay như một làn khói mong manh không thể nào cầm giữ được? Từ trong nhà tôi, văng vẳng lời ca của Celine Dion trong bài “Power of Love” để lòng tôi chùng xuống như lời nhạc nhè nhẹ ủ ấp những yêu thương bất tận.

Power of Love
~ Celine Dion / Air Supply ~

The whispers in the morning
Of lovers sleeping tight
Are rolling like thunder now
As I look in your eyes

I hold on to your body
And feel each move you make
Your voice is warm and tender
A love that I could not forsake

'Cause I am your lady
And you are my man
Whenever you reach for me
I'll do all that I can

Lost is how I'm feeling lying in your arms
When the world outside's too
Much to take
That all ends when I'm with you

Even though there may be times
It seems I'm far away
Never wonder where I am
'Cause I am always by your side

'Cause I am your lady
And you are my man
Whenever you reach for me

I'll do all that I can
We're heading for something
Somewhere I've never been
Sometimes I am frightened
But I'm ready to learn
Of the power of love

The sound of your heart beating
Made it clear
Suddenly the feeling that I can't go on
Is light years away

'Cause I am your lady
And you are my man
Whenever you reach for me
I'll do all that I can

We're heading for something
Somewhere I've never been
Sometimes I am frightened
But I'm ready to learn
Of the power of love

HOÀNG MAI - Viết tại Mission Veijo, mùa Thu 2001.